Người đáng gờm nhất không phải là kẻ sinh ra ở vạch đích mà là kẻ không có gì trong tay nhưng vẫn không cho phép mình gục xuống, sau này mọi thứ họ có đều do một tay họ nhào nặn từ con số 0.
Khi không còn đường lùi, con người hoặc gãy vụn, hoặc hóa thép. Nhiều người hỏi một kẻ như thế đi được bao xa, câu trả lời không nằm ở thiên phú mà nằm ở độ chai sạn của lòng bàn chân và độ dày của tâm.
Không có ô dù, không có quý nhân, không có thiên phú, nếu vẫn đi tiếp được đến cùng, thì đó không còn là cố gắng mà là bản lĩnh.
Đường của kẻ mạnh chưa bao giờ có sẵn, họ bước đến đâu, lối mở ra đến đó. Kẻ lì đòn nhất trong cuộc chơi không phải là người giỏi nhất, mà là người chịu đau lâu nhất nhưng vẫn giữ được cái đầu tỉnh táo và cái tâm vững vàng.
Những người như vậy, sớm muộn cũng đi từ chỗ không ai nhìn thấy đến nơi khiến vạn người phải ngước nhìn.
