“Nấu cháo 3 phần gạo 7 phần nước, uống r.ư.ợu 3 phần say 7 phần tỉnh”.
Quả thực vậy, cái gì nhiều quá, tuyệt đối quá cũng không tốt. Trạng thái tuyệt vời nhất của nhân sinh chính là “mọi thứ vừa đủ”. Thế nên, nếu để dùng 1 tỉ lệ để bao quát thì có lẽ 3-7 là chuẩn xác nhất.
3 PHẦN CHO ĐI, 7 PHẦN NHẬN LẠI.
Dám cho đi nhiều thì nhận lại cũng nhiều, cho đi ít thì nhận lại cũng ít. Tuy nhiên, không chịu cho đi thì chắc chắn không nhận lại được gì cả.
Phàm là chuyện trên đời, có mất thì sẽ có được. Mất mát, cho đi… không hẳn là chuyện xấu. “Mất” chính là nhân, “được” chính là quả. Cái gì cũng không muốn mất thì không thể thu được “quả ngọt”. Và ngược lại, đôi khi nếu biết từ bỏ đúng lúc, bạn sẽ nhận được những điều bất ngờ mà cuộc sống ban tặng.
3 PHẦN NGỐC NGHẾCH, 7 PHẦN TỈNH TÁO.
Trong truyện “Đông Phương Sóc” có câu “Nước trong quá thì không có cá, người suy xét quá thì không có tri âm”. Đối chiếu sang cuộc sống, chúng ta nên có 7 phần tỉnh táo nhưng cũng nên để 3 phần hồ đồ. 7 phần tỉnh táo để sinh tồn, 3 phần hồ đồ để bảo vệ chính mình khỏi rắc rối.
Hãy nhớ: Đôi khi bạn nhìn thấu hết sự việc cũng đừng nên nói ra hết, có một số chuyện, giữ cho mình 3 phần hồ đồ vẫn hơn. Làm người “ngô nghê” 3 phần để nhìn thấu nhiều việc và tỉnh táo 7 phần để biết rõ những thứ quan trọng trong cuộc sống.
Sự Sống Bất Khả
Hành trình từ sự trống rỗng đến sự kết nối. Grace Winters từng tin rằng cuộc đời mình đã khép lại sau những mất mát quá lớn của gia đình. Một giáo viên toán về hưu, sống giữa những con số khô khan và nỗi đau thầm lặng, bỗng một ngày nhận được một di sản kỳ lạ: ngôi nhà sụp xệ trên hòn đảo Ibiza xa xôi.
Bà rời đi với tấm vé một chiều, không kế hoạch, không định hướng. Khi một người chẳng còn gì để mất, sự mạo hiểm trở thành hình thức duy nhất của tự do.
